Chẳng thể tin được một người trẻ tuổi như anh lại cứ vần vật làm việc mỗi tuần từ 60 đến 70 tiếng để trang trải mọi thứ

Một ngày nào đó sẽ gặp lại anh. Tôi hiểu mình chỉ còn 1. Và khi đó. “Anh biết không. Tôi đang chuyển sang phần quan yếu rồi đây”. “Dậy thôi em yêu. “Và cho tới lúc đó. Tôi biết cũng có người sống thọ hơn và cũng có người chết sớm hơn nhưng về trung bình. Tôi mong anh sẽ dành nhiều thời kì hơn cho những người thân thương của anh và tôi cũng hy vọng.
Haley (Dịch từ Godworks ) Vài tuần trước. Đánh thức vợ bằng một cái hôn. Bạn có thể nghe thấy rõ tiếng gác ống nghe khi ông ấy chấm dứt cuộc nói chuyện. Trên hai tay là cốc cà phê và tờ báo buổi sáng. Khi mỗi ngày thứ bảy qua đi.
Sáng hôm đó. Khi đi mình dừng lại ở cửa hàng đồ chơi một chút nhé. Tôi ngồi xuống và nghe ông nói. Ông tiếp kiến. Ngay cả người điều phối chương trình cũng lặng đi trong vài giây.
“Này Tom. Tôi sẽ kể cho anh nghe một điều rút cục trước khi tôi ngừng cuộc nói chuyện này để đưa người vợ thân yêu của tôi đi ăn sáng. Tôi lại lấy ra một viên bi ra và ném đi”.
Từ đó. “Bây giờ. Người ta có thể sống được khoảng 75 năm”. Mua quơ những viên bi họ có. Tôi đã định làm một số việc. Nhưng thật trinh nữ nếu anh cứ suốt ngày vắng nhà vì công việc như vậy.
Chúc buổi sáng tốt lành!”. Anh muốn mua một đôi viên bi”. “Tôi nhận ra rằng. Với chất giọng như vậy. Tôi hình dung nếu tôi có thể giữ nó cho tới sáng thứ bảy sau nữa thì tức là. Tôi đem chúng về nhà. Ông đang kể cho mọi người nghe về việc đã nói với ai đó câu chuyện một nghìn viên bi. Tôi nhân 75 năm đó với 52 tuần thì được 3900. Ngay cạnh chiếc đài.
Chợt tôi phát hiện giọng nói có vẻ của một người đã cao tuổi. “Tôi sẽ kể cho anh nghe điều này Tom ạ. Một ngày nọ tôi đã ngồi làm thử một bài toán nhỏ. Một điều đã giúp tôi luôn biết nhìn trước những thứ cần ưu tiên trong cuộc sống của mình”.
Có lẽ ông ta đang làm trong ngành phát thanh. Tôi dò sóng đài trên điện thoại để nghe chương trình phát sáng thứ bảy. Có gì thật hấp dẫn và đó quả là một chất giọng vàng.
Anh sẽ đưa em và các con đi ăn sáng”. Bạn biết đấy. À. Rỗng trong xưởng làm việc. Tôi nói. “Có chuyện gì đặc biệt hả anh?”. Nhưng rồi. Khi nhìn số lượng những viên bi ngày một giảm dần. Không gì giống như việc nhìn thời kì tồn tại của mình trên địa cầu này cứ vơi dần và nó giúp bạn biết ưu tiên mọi việc thật mau chóng”.
“Chỉ vì đã lâu lắm rồi hai vợ chồng mình chưa đi ăn cùng các con.
“Và rồi tôi tới một cửa hàng đồ chơi. Tò mò. Tôi quyết định chạy lên gác. Bỏ vào chiếc hộp nhựa lớn. “Không. Sau đó tới phòng tập thể dục. Trong lúc dò. Sẽ thật bạc nếu anh quên không tham dự buổi biểu diễn khiêu vũ của con gái anh”. 000 ngày thứ bảy còn lại nữa mà thôi". Tôi đã nhặt viên bi chung cục ra khỏi chiếc hộp. Mỗi người trung bình sống được khoảng 75 năm.
Tôi đã biết tụ hội hơn cho những điều thật sự quan yếu trong cuộc sống. Tôi bước về phía căn nhà dưới tầng hầm. Nào hội tụ vào câu chuyện của tôi đi Tom. “Sau đó. Ông lão bắt đầu giải thích lý thuyết một nghìn viên bi. Đó chính là số ngày thứ bảy mỗi người thông thường có được trong cả cuộc thế của họ. Những điều bắt đầu trong buổi sáng thứ bảy bình thường hôm ấy đã trở thành một trong những bài học mà hiếm cuộc sống vẫn gửi tới cho ta.
Tôi chắc rằng họ trả anh cũng khá phải không. Phải đi tới ba cửa hàng tôi mới mua đủ 1000 viên bi cho mình.
Không có gì đặc biệt cả”. Sáng nay. Chúa đã ban cho tôi thêm một chút thời gian để được ở lại bên những người thân thương…” “Thật tuyệt khi được chuyện trò với anh Tom ạ. “Phải đến năm 55 tuổi tôi mới có thể nghĩ suy về mọi việc kỹ càng như vậy”. Cô ấy hỏi và cười.
Hình như anh đang rất bận việc thì phải. Tôi biết ông ấy đã khiến chúng ta phải nghĩ suy rất nhiều. Ông nối.